Sau này chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này sẽ quên đi
Hay nhớ như một điều không đáng nhớ
Chúng ta bình tâm nghe tiếng hét
vọng từ quá khứ xa xăm chứ không phải
vừa đạp tung lồng ngực nhức nhối trào ra
lúc này - Lúc ta nhìn vào mặt nhau mắt ngầu đỏ
căm giận uất ức oán trách đời ta khốn nạn
Sao ta lại tin nhau– yêu nhau nữa chứ. Khôi hài.
Chúng ta cười xoà – hay cười nhạt
Chẳng ý nghĩa gì nhiều đâu khi không còn nữa
Cái cớ cỏn con gần như vô lý đã làm bùng vỡ
Nỗi cô đơn của từng người để nhìn thẳng nhau
nhìn thẳng sự thực
Sự thực là chúng ta đã níu lấy nhau
chìm nổi trong biển đời
đầy sóng – và chúng ta đều đã mệt mỏi rã rời.
Chúng ta sẽ bình tĩnh lại – sau này
Vẫn mệt mõi
bơ vơ
Vẫn quặn trong lòng nỗi đắng cay từng trào ra thành lời phũ phàng tàn nhẫn
Thành nước mắt thành những cái đấm cái tát
Nhưng mà rồi chúng ta bình tĩnh lại
Chuyện này
quên đi.