Buổi tiệc tối trong vườn tôi dáo dác tìm Khang. Tịnh nói thấy rồi nhưng không chỉ đâu. Như vậy hay hơn. Nhìn thấy Khang rồi tôi biết làm gì? Tìm kiếm là một cái cớ để bận rộn trong một đám đông ăn mặc đẹp, nói năng lịch sự và không quen biết nhau, lại bất đồng ngôn ngữ. Nhưng trò chơi quá ngắn ngủi. Một thằng cha bỗng sầm sầm chạy đến, hết sức ân cần bảo Nhường: Anh chưa biết Khang hả? Lại đây tôi giới thiệu. Tôi không thể vô lý đến độ không thèm nhìn theo hướng đi của Nhường để thấy Khang đứng đằng kia. Anh đứng đằng đó. Tôi nói với Tịnh mình đi về thôi. Đâu còn gì vui. Đêm mùa thu nghe lá xào xạc trên cây. Trăng vàng. Tôi băng qua bãi cỏ, biết mình đã bị thương.
***
Đêm thức uống trà. Tịnh nói
có những người mình không bao giờ nhớ nổi . Tôi nói tôi nhớ Khang.
Tịnh hỏi nhớ lắm hả. Tự nhiên tôi muốn khóc. Ừ, nhớ quá. Là nhớ
cái gì? Tôi nhớ lúc ở trong vườn, nhìn qua vai Nhường tôi thấy Khang
đứng đó. Thì anh đứng đó thôi. Đèn trong vườn không sáng lắm, mà trăng
đêm ấy thì vàng. Trăng thu. Chỗ Khang đứng là dưới tán cây hoàng lan,
gió thổi lá đưa nghe xào xạc. Tôi nhớ Khang, có lần trong mơ anh cùng
đám bạn bè anh ngồi trong quán rượu, tôi cũng ngồi trong quán rượu
với bạn bè tôi. Hai đám bạn bè ấy thực ra đã ngồi chung một bàn ăn
ở một quán ăn khác, rồi mới kéo nhau đến quán rượu. Anh uống rượu
và trò chuyện với bạn bè anh. Tôi uống rượu và trò chuyện với bạn
bè tôi. Thực ra bạn bè anh đều quen biết bạn bè tôi. Buổi tối ấy ai
cũng nói là vui. Người ta chơi đến khuya thật là khuya. Thỉnh thoảng
tôi đẩy cửa ra ngoài phố, thấy đường xá vắng lặng, tất cả nhà
người ta đều đóng cửa tắt đèn. Chỉ có quán rượu còn chơi. Chỉ có
đám bạn bè anh và bạn bè tôi còn chơi. Tôi cũng chơi. Trò chơi cút
bắt một mình. Anh nói chuyện với bạn bè anh và bạn bè tôi. Rồi anh
hướng đôi mắt về tôi. Một cái nhìn không nhìn gì cả. Tôi đi về không
chào ai hết. Bỗng dưng tôi nhận ra mình đang mơ. Tôi vội quay lui lại
quán rượu. Nhưng suốt bao nhiêu dãy phố tôi qua, không có quán rượu
nào còn chơi nữa. Tịnh nói thức nửa đêm nhớ chuyện chiêm bao thì thà
đi ngủ cho rồi. Tôi nằm day mặt vô tường, nhớ có lần Khang cười. Anh
nhoẽn miệng cười như người ta cười vậy thôi. Một nụ cười hiền lành,
tự nhiên, bình thường. Tịnh nói, còn tôi thì nhớ có lần anh ta ngáp.
Thì
anh ta cũng ngoác miệng ra ngáp như người ta ngáp vậy thôi. Một cái
ngáp tự nhiên, bình thường, đành rằng hơi phàm phu tục tử một tí.
***
Thính phòng nhỏ, kín mít, giống một phòng quay trong đài truyền hình, nơi người ta đang dựng một cảnh đố vui để học. Diễn giả ngồi giữa đống gối nệm vàng đỏ cam xanh lá của bộ xa-lông bày trên bục diễn, thong thả nhỏ nhẹ đọc những tờ giấy trước mặt, ngoan hiền như Khang vậy . Một con tôm bình thường cũng giống như một con sư tử mà cũng có thể là một con vật rất nhỏ. Thỉnh thoảng anh̉ ta đưa tay lật tờ giấy, chăm chỉ đọc, giọng không lên không xuống, rõ và to vừa đủ. Người dịch ngồi bên cạnh, ngay ngắn, chăm chú nghe, dịch trung thực đến mức có thể. Đối vơí một vật thể nhỏ như hộp thuốc lá chẳng hạn thì ta cũng có thể khai thác nó để sao cho một vật thể tầm thường như quả taó chẳng hạn cũng viết như thể nó có một đời sống vậy. Nếu như toàn bộ chuyện này có gì đáng chê trách thì đó là lỗi của ngôn ngữ. Một con sư tử mà cũng có thể là một con tôm, một quả taó và đời sống của một hộp thuốc lá. Diễn giả dường như sa lầy trong những con tôm hộp thuốc lá sư tử và quả taó . Tôi nhìn khắp thính phòng lần nữa, dù ngay từ đầu đã thấy rằng vắng Khang. Có lần tôi đứng chỉ cách Khang một bước, mà tôi không hay. Khi tôi quay lại, bất ngờ nhận ra tấm lưng áo xanh nhạt màu trời. Tôi đứng yên, anh thì di động. Nhường hỏi tôi sao vậy? Tôi nói diễn giả rất dễ thương. Nhường tán thành. Phải, y nói như tỏ tình với cái mi-cờ-rô.
***
Nhường rủ đi chơi chùa. Ngôi chùa này do ông chồng cất lên để tưởng nhớ đến công đức của bà vợ. Trong bia còn ghi lại rành rành: Khi tuổi đã năm mươi lửa lòng đã tắt, bà bèn cưới vợ lẽ cho ông rồi sớm hôm chuyên tâm niệm Phật tụng kinh. Kiểng chùa đẹp. Tôi ngồi dưới bóng cây. Nhường nói nhân điện có thể chửa bá bệnh, vì nguyên lý của nó là không chửa bệnh nào hết. Nhân điện nhằm khai thông huyệt mạch, điều hoà nguồn sống tự nhiên của cơ thể, kích thích sức sống tiềm ẩn trong bản năng, thăng hoa khí linh liễu ngộ thần thiêng đắc cõi vi diệu vĩnh hằng. Lúc ngồi xe Nhường đã dùng nhân điện để ngăn cơn buồn nôn của tôi. Tịnh nói chiếc xe có mùi. Chị nói hoài điều đó. Như thể nếu nói thẳng ra như vậy cái mùi sẽ biết ngượng mà bớt táo tợn đi. Lúc mới lên xe thấy trong lòng nôn nao tôi đã biết thân , uống ngay thuốc chống nôn. Nhường nói có thể làm cho tôi thấy khá hơn nếu tôi tin. Tôi đang chìm xuống một vực thẳm im ắng không màu. Tôi đang mất biến trọng lượng trong trạng thái tan tác ý thức. Tôi nói anh làm gì thì làm đi. Nghe như Tịnh cười. Nhường bảo tôi nhắm mắt lại, tập trung tư tưởng. Anh đặt ngón tay lên đỉnh đầu hay một vị trí nào đó ,tôi không chắc chắn mình có cảm giác tiếp xúc hay tiếp nhận cái gì. Khang hiện ra trước mặt tôi , lung linh nhạt nhoà lem luốc như trên một màn hình bị nhiễu. Khang nói gì đó nhưng âm thanh không được dẫn truyền như thể chung quanh anh không có không khí. Tôi đối diện anh vô vọng, như tự bao giờ như bây giờ. Khang, tan đi. Tan đi cho tôi ói ra. Ói ra được thì sẽ dễ chịu hơn, Tịnh nói vậy thì phải. Và Tịnh ói. Tôi mở mắt nhìn ánh sáng tràn ngập cái xe, bên trong và bên ngoài. Nhường hỏi tôi thấy sao? Tôi nói lạnh quá, điện của ông là điện lạnh, âm khí nặng nề. Bây giờ lại thấy tê ngón tay, tê cả chân nữa rồi. Thế à. Còn ừ à nữa. Tịnh nói mặt xám ngoét rồi mà còn rán giữ hào khí Đồng Nai. Cứ ói ra được thì là được. Tôi nhắm mắt lại. Khang, đừng hướng cái nhìn về tôi như vậy. Con mắt anh chưa bao giờ nhìn cái gì để nhìn cả. Khang đã như tình cờ hướng đôi mắt về phía tôi. Anh làm ơn nhìn trệch qua một chút, nhích cái nhìn không phải nhìn đó đi một chút, anh làm ơn...Tôi muốn ói. Không sao đâu, ra mồ hôi là tốt rồi, còn thấy tê chân tay nữa không? Tôi muốn nghiêng đầu nhìn Nhường, nhưng mới hơi xoay nhẹ đã thấy cái xe đảo lộn tùng phèo. Khang, nhắm mắt lại đi. Tôi đầu hàng. Tịnh nói ấy là nhờ nhân điện của Nhường mà tôi đã không bị nôn .Nhường có thể dạy tôi cách tự vận hành nhân điện của mình. Ngồi xếp bằng lại, đặt hai bàn tay ngữa trên đầu gối, mắt nhắm, thư giản. Bắt đầu hình dung một luồng ánh sáng soi rọi qua trán . Tập trung cao độ vào luồng sáng và hướng dẫn luồng sáng đi dần xuống cột sống rồi toả ra tứ chi. Cơ thể nóng dần lên, luồng điện chạy rần rần khắp châu thân. Đạt tới đó thì kể như đắc đạo. Tôi ngồi im nhắm mắt lại. Khang hiện ra trong không gian hai chiều của màn ảnh truyền hình đen trắng, mặt mũi phẳng lặng như bức chân dung của mục tin buồn. Đôi mắt như nhìn mà như không nhìn ấy, theo lý giải của Tịnh, chẳng qua là vì anh cận thị nặng mà ra. Ví dụ đêm ấy trong mơ ...Mà thôi, đã là giấc mơ mà còn ví dụ gì nữa. Được rồi, Tịnh. Chị đừng cười cái kiểu thỏa thuê đắc ý như vậy. Trước Thiền môn kiểu cười ấy có thể bị hiểu là tà dâm đấy. Hôm nay đi chơi vui. Cây cối hoa cảnh hòn non bộ. Trời cũng mát dịu. Đang mùa thu. Gió thu lùa qua lá cây nghe xào xạc. Tôi lắng nghe gió thổi. Đêm ấy, dưới bóng cây hoàng lan, trăng thu vàng. Tôi băng qua bãi cỏ, biết rằng một vết thương không bao giờ lành cũng phải học cách quên đi.
***
Nhường hỏi tôi có biết chuyện tình của tôi với một anh Ít-xì do một tên I-cà-rếch đang rêu rao khắp thành phố không? Tôi nói không. Nhường kể, bằng một giọng cà giựt dửng dưng. Rằng, tên Ít-xì đã trải chiếu nằm trước cửa buồng tôi suốt mười lăm ngày đêm, chờ mỗi lần tôi bước ra cửa thì ngóc đầu lên nói ANH YÊU EM. Tịnh giành, thằng cha Ích-xì đó thật ra là tên I-cà-rếch, còn người bước ra cửa không thể là ai khác hơn Tịnh được. Tôi nhớ mình đã cười đến tắt cả tiếng, thắt quặn ruột gan. Tịnh nói phải viết thành truyện ngắn mới được, đúng là một truyện tình hay gần chết. Tôi xin Tịnh đừng viết, để tôi viết, chắc từ nay tôi sẽ biết viết chuyện tình.