Thưở còn thơ
Chị leo lên mái nhà một lần
hái vầng trăng tròn sáng
vắt trên nhánh tre vút cong
một đêm mọi người say ngủ
Mọi người từ ấy
biết là con bé mộng du
Thưở dậy thì
Một đêm trong lúc chiêm bao
chị cỡi hết áo quần
đứng dưới trăng tắm
huyễn hoặc hoang đường
Nhưng mọi người đã biết
con bé ấy mộng du
Chị qua thời con gái – đã lâu –
Làm vợ, làm mẹ
Ngày ngày bươn chãi
Cơm áo gạo tiền
Những giấc mơ xa xưa không nhớ nỗi
Có ai nhắc chuyện mộng du chị ngượng ngùng
Sao lại hái vầng trăng
Sao lại tắm ánh trăng
Bỗng một đêm
trên giường êm chị trở dậy
bước ra sân
cỡi hết áo quần
vói ngón tay chạm vào huyễn hoặc vầng trăng
Lúc ấy mọi người say ngủ
Chồng, con, láng giềng, thân thích
Không ai biết
Người đàn bà ấy vẫn mộng du.