Những thứ này đều gợi nhớ tuổi thơ

phượng đỏ - những con dã tràng đào hang trong cát

bãi cát dài – những đợt sóng vỡ trào trắng xoá

những bàn chân trần dẫm nước– tiếng cười bật ra dòn tan

Ước gì ta bật khóc thật thà

 

Những dấu chân không dẫn về đâu hết

nửa bờ cát khô nóng bõng – dấu mất vào rối beng

bông muống biển tím – rỗng không vỏ ốc mai cua

kè đá lỡ – gốc thùy dương rụng đầy lá mục

Ra đi - sau gốc thùy dương đó – cái gì ẩn núp hãy ra đi

 

Núi thoai thoải xoãi chân làm biếng

trèo lên – trèo xuống    bầy khỉ mõm đá rụt rè

lối mòn trơ rễ cây – nước khe núi mát rượi

am vắng – chiếc chiếu cuộn tròn dựng vách hang

Ê, Tôn Ngộ Không – Dẫn ta về Hoa Quả Sơn.

 

Những đám mây vơ vẩn tụ tan

gió long nhong – đường chân trời xanh quá

cánh chim cắt bầu trời – dấu cắt ngọt vô hình

thuyền – bồng bềnh sóng – mịt mù khơi – đi tìm

đảo châu báu – nơi bọn cướp thời gian đã chôn giấu tuổi thơ  ta