Tin truyền qua điện thoại.
Mất bốn giờ sáng nay.
Cái gì? Ai gọi đó?
Tôi, vợ anh ấy. Tôi biết rằng anh ấy yêu cô.
Khoan. Chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Tiếng nấc kềm lại bên kia đầu dây.
Chị, vợ anh ấy? Chị biết rằng anh ấy yêu tôi?
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Phòng ướp xác lạnh quá. Tôi không biết làm gì.
Chị, chị là vợ anh ấy?
Sao chị biết là anh ấy yêu tôi?
Tôi biết.
Anh ấy mất rồi. Bốn giờ sáng nay.
Khoan. Xin chị đừng gác máy.
Tiếng khóc thầm truyền qua điện thoại.
Anh ấy mất rồi.
Bốn giờ sáng nay.